Chap 155: Hồ Nước Hoang Lạc (H+++)
Hùng và Nghĩa đi men theo con đường đất nhỏ, trước mặt mở ra một cái hồ nước lớn, sóng lăn tăn phản chiếu ánh nắng chiều. Cạnh hồ có một sàn gỗ đơn sơ, mấy tấm ván đã bạc màu nhưng vẫn chắc chắn. Hùng vừa thấy liền sáng mắt, vội đặt quài dừa xuống rồi chạy ù ra sàn, vốc nước lên rửa mặt, nước mát lạnh làm anh cười khoái chí.
"Trời mát dữ, đã quá!" Hùng reo to.
Chưa kịp quay lại khoe với Nghĩa thì bất ngờ một cú đá mạnh từ sau lưng khiến anh "tõm" xuống hồ. Hùng ngoi lên, tóc ướt rượt, vừa ho vừa cười, quay lại chỉ thẳng vào Nghĩa đang đứng chống hông cười khanh khách.
"Thằng quỷ! Dám chơi anh hả?" Hùng hét với theo rồi lập tức bơi lại mép sàn, nắm lấy chân Nghĩa kéo một cái thật mạnh. Nghĩa kêu "ái" một tiếng, cả người cũng rơi xuống, bọt nước tung toé.
Hai người vùng vẫy trong làn nước mát, bơi qua bơi lại, trêu nhau như hai đứa trẻ. Thấy gần bờ có một nhánh cây to vươn ra, Nghĩa bèn trèo lên, còn chưa kịp chỉnh thế đã tung người nhảy ùm xuống, làm nước văng lên cao. Hùng cũng đâu chịu thua, liền leo theo rồi phóng mình xuống nước, cố tình làm sóng dập vào mặt Nghĩa khiến cậu ho sặc sụa.
"Anh chơi ăn gian quá!" Nghĩa vừa cười vừa lấy tay hất nước vào mặt Hùng.
"Có đâu, tại em chậm đó!" Hùng đáp, lại nhào tới ôm chặt lấy cậu.
Trong lúc giằng co, Hùng bất ngờ lột phăng cái áo của Nghĩa ném lên bờ. Nghĩa tròn mắt rồi bật cười, lập tức trả đũa bằng cách giật áo Hùng ném đi. Chưa chịu dừng, cả hai còn tiếp tục "ăn miếng trả miếng", vứt luôn cả quần, tiếng cười vang cả một góc hồ.
Một lúc sau, mệt lử, hai người cùng bơi ra cái mô đất nhỏ nhô giữa hồ. Trên đó phủ đầy cỏ xanh mượt, mềm như tấm thảm, mà quan trọng hơn là khi nằm đó người xung quanh sẽ không nhìn thấy được, vì có cỏ lớn bao quanh. Họ nằm ngửa ra, thở hổn hển, mồ hôi hòa với hơi nước, ánh nắng hắt lên khuôn mặt rạng rỡ.
Nghĩa chống tay ngồi dậy, những giọt nước chảy dọc xuống ngực anh, lấp lánh dưới ánh nắng. Hùng nằm nghiêng, chống khuỷu tay, đôi mắt không rời khỏi từng chuyển động ấy.
"Nhìn gì mà nhìn dữ vậy?" Nghĩa cười, nhưng trong ánh mắt lại có chút bối rối, đôi má hây hây đỏ.
Hùng đưa tay, ngón trỏ khẽ vẽ một vòng tròn trên bờ vai rắn rỏi của Nghĩa. Anh nghiêng đầu, giọng trầm ấm:
"Em có nhớ lần đầu tiên hai đứa mình nói chuyện với nhau là ở đâu không?"
Nghĩa mỉm cười, ngả người nằm xuống cạnh, lưng hướng về anh, gối đầu lên cánh tay chắc nịch. "Sao lại không, ở công viên gần nhà trọ ông Năm chứ đâu."
"Em nhớ nhầm rồi." Hùng áp sát môi vào vành tai Nghĩa, khẽ cắn một cái, giọng như trách như cưng chiều. "Là hôm em dọn tới, tụi mình gặp nhau ngay trước cổng nhà ông Năm cơ. Quên mất chuyện đó... hư quá. Tin anh phạt em không?"
Nghĩa đỏ mặt, khẽ cười. "Vậy thì... anh phạt em đi."
Hùng bật cười, bàn tay bất ngờ vỗ mạnh xuống mông Nghĩa. Tiếng bép vang lên, không đủ đau, chỉ để lại cảm giác ấm nóng nơi da thịt.
Bình luận