Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 154: Mưa Lá

Trong gian bếp lá nhỏ lợp bằng dừa nước, khói bếp quyện vào mùi thịt ướp, thơm đến nôn nao bụng. Trên chiếc bàn gỗ cũ đã sẫm màu theo năm tháng, Tư Liễu đang cặm cụi nhồi từng muỗng thịt đỏ tươi đã trộn gia vị vào ruột heo. Bà làm chậm rãi nhưng gọn gàng, động tác nhịp nhàng như đã thuộc nằm lòng. Mỗi năm tết đến xuân về, bà đều làm lạp xưởng, phần để nhà ăn Tết, phần còn lại gửi biếu bà con, coi như chút quà đầu năm.

"Trời đất, mẹ làm lạp xưởng nhìn đẹp mắt thiệt đó." Hạnh, con gái bà, vừa thò đầu vào vừa nheo mắt cười, rồi kéo cái ghế đẩu ngồi xuống sát bên cạnh. "Cả xóm này chắc không ai qua nổi mẹ món này đâu."

"Còn phải khen nữa sao." Tư Liễu bật cười khà khà, bàn tay thoăn thoắt không dừng. "Kinh nghiệm gần bốn chục năm rồi đó con. Hồi tao nhỏ xíu, chắc tầm mới năm tuổi, bà ngoại mày đã bắt tao ngồi kế bên nhồi thịt phụ rồi, xong thì đem ra chợ bán. Làm riết thành quen, nhắm mắt cũng làm được."

Hạnh nghiêng đầu, ánh mắt tinh nghịch:
"Con nghe nói xưa cha mê món này của mẹ nên mới theo mẹ hoài phải không? Người ta nói 'cha mê cô Liễu bán lạp xưởng đẹp nhất vùng' đó nha."

"Cái con nhỏ này..." Tư Liễu giả bộ lườm con rồi vỗ nhẹ vào tay Hạnh, cười lắc đầu. "Cha mày xưa không biết mê lạp xưởng hay mê tao nữa. Ngày nào cũng lò dò ra sạp đồ khô của bà ngoại, đứng đó cười cười. Bị ông ngoại mày đuổi mấy bận mà không chịu đi. Thiệt là lì."

"Mà lúc đó cha con đẹp trai lắm phải không mẹ?" Hạnh chống cằm, tò mò hỏi.

"Đẹp trai gì mà đẹp trai." Tư Liễu nhăn mặt. "Đen thùi lui, nông dân chân đất mắt toét, được cái cao ráo thôi. Lần đầu tao gặp còn thấy chướng mắt nữa chứ. Người gì mà dai như đĩa, đi đâu cũng lẽo đẽo theo sau, nói chuyện thì ít, cười trừ thì nhiều."

"Vậy mà cuối cùng mẹ lại lấy cha. Chứ gặp con bị bám đuôi vậy là chạy tám thước rồi, chẳng dám quen đâu." Hạnh cười khúc khích.

"Ờ thì cũng tại cái lần đi ghe đó." Bà dừng tay, ánh mắt chợt xa xăm. "Hồi đó tao đi chợ, ghe bị chìm giữa sông, cha mày nhảy xuống cứu. Không có ổng thì chắc tao làm vợ Hà Bá từ lâu rồi. Sau đó tao mới xiêu lòng, chứ ban đầu có ưa gì đâu."

Nghe tới đó, Hạnh lại nhớ thêm lời đồn đâu đó trong xóm, cô chớp mắt, nghiêng đầu hỏi:
"Mà... con còn nghe, lúc đầu ông bà nội đâu có chịu mẹ. Nội tính cưới người khác cho cha, rồi cha leo lên cây xoài đòi nhảy xuống, ép ông bà cho cưới mẹ. Có thiệt không vậy? Mà còn nghe kể là cha không dám nhảy, cứ trèo lên rồi tuột xuống hoài..."

Tư Liễu đang cầm muỗng thì khựng lại, rồi bất ngờ bật cười ngặt nghẽo. Bà ôm bụng, cười đến nỗi nước chảy ra khóe mắt:
"Ha... ha... trời ơi, cái chuyện đó mà mày cũng nghe được hả? Ai trong xóm đi rêu rao vậy trời!"

Tiếng cười giòn tan vang ra khỏi gian bếp. Ngoài hiên, ông Tư Tân từ nãy đến giờ cầm cuốc đứng nép sau vách, nghe rõ từng chữ. Đến khúc này thì mặt ông đỏ bừng như gấc chín. Ông toan bước vào thì Hạnh hỏi tới cái chuyện leo cây xoài, làm ông nghẹn họng, không thốt nổi. Thay vì đi vào, ông hắng giọng một cái rồi quay ngoắt lưng, vai rung rung vì ngượng, lặng lẽ xách cuốc ra đồng, bỏ mặc tiếng cười hả hê của vợ vọng ra sau lưng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...