Chap 153: Hùng Tuột Quần (Ngoại truyện)
Nhà ông Tám cách nhà Nghĩa mấy cánh ruộng lúa xanh mướt. Nếu đi đường lộ lớn thì phải vòng qua cầu khá xa, còn đi tắt theo lối mòn cặp mé ruộng thì chỉ chừng mười phút đi bộ là tới. Bà Năm Hường chọn đi đường ruộng cho nhanh. Thế là ba người vừa đi vừa trò chuyện, tiếng dép của bà Năm khua trên bờ đất khô, còn Hùng và Nghĩa thì lúc tung tăng nhảy lên mấy gò cao, lúc lại chọc nhau suýt ngã xuống mương, khiến bà Năm vừa đi vừa lắc đầu cười.
Khi cả ba đến nơi, cái ao lớn cạnh nhà ông Tám đã được bơm cạn, nước rút gần hết và dồn sang cái ao bên cạnh đầy sen xanh. Tiếng cười nói rộn ràng vang cả một góc làng, trẻ con đứng trên bờ la hét cổ vũ, mấy anh mấy chị xắn quần lội xuống. Dưới ao giờ chỉ còn lại lớp bùn nhão đen kịt, cá mắc cạn nằm giãy tứ tung, vây quẫy loạn xạ, có con quẫy mạnh đến nỗi bùn văng cả lên mặt mấy đứa nhỏ đứng gần bờ.
Hùng tròn xoe mắt, mặt sáng rỡ như đứa trẻ vừa được cho kẹo:
"Trời ơi, chưa bao giờ con thấy nhiều cá tới vậy luôn á! Đã thật!"
Nghĩa khoanh tay, liếc sang, môi bĩu dài:
"Anh làm như mình là người nước ngoài vậy đó. Cá thì có gì mà chưa thấy, nói quá."
"Anh nói thật mà!" Hùng xua tay, chỉ xuống đám cá đang giãy, giọng háo hức, "Bình thường anh thấy cá toàn nằm trong thau trong chậu, hoặc trong siêu thị xếp gọn ngay ngắn thôi. Chứ chưa từng thấy cảnh cá mắc cạn giãy đành đạch dưới bùn như vầy. Khác biệt chứ bộ!"
Nghĩa bật cười, lắc đầu:
"Nghe cũng có lý, thôi được, cho anh một điểm."
"Thôi, hai đứa bớt giỡn lại cho bà cái coi." Bà Năm đứng bên bờ cười hiền, bàn tay chống hông, "Mau xuống phụ bắt cá đi, để trưa quá nắng, cá nó lủi hết xuống bùn sâu, bắt còn cực hơn đó."
"Dạ!" Hùng hô lớn, rồi vội vàng tiến lại mép ao.
Bà Năm đưa tay vỗ vai Hùng một cái "bộp":
"Con nhớ kỹ thuật ngoại dạy chưa đó thằng nhỏ?"
Hùng hít một hơi, rồi lặp lại rành rọt, vừa nói vừa đưa tay diễn tả:
"Dạ nhớ. Di chuyển nhẹ nhàng, không quậy bùn lên. Canh ngay cái đầu mà nắm, ra tay phải dứt khoát, không được chần chừ. Con nhớ đúng rồi chớ ngoại?"
"Ừ, giỏi lắm." Bà Năm gật đầu, ánh mắt lấp lánh, "Nhanh trí thật, mới dạy một lần mà thuộc liền."
"Nghe chưa, ngoại khen anh đó." Hùng hí hửng, huých vai Nghĩa một cái, "Thấy anh hay không?"
Nghĩa giả vờ nghiêm, rồi kéo dài giọng:
"Hay ghê luôn... thiệt tình." Sau đó cười khẽ, ánh mắt nhìn Hùng đầy trìu mến.
Hùng hăm hở bước xuống ao, nhưng vừa mới đặt chân thì lập tức "ụp" một tiếng, cả bàn chân chìm sâu trong bùn nhão. Anh loạng choạng, hai tay vung loạn xạ, miệng la oai oái:
"Trời ơi, lún tới đầu gối luôn nè!"
Cả đám trên bờ cười ầm lên. Nghĩa vội nhảy xuống, một tay bám vai Hùng, một tay kéo mạnh, cuối cùng mới giải cứu được cái chân bị bùn giữ chặt. Kéo xong thì dưới bùn để lại một cái hố sâu hoắm.
"Anh nặng quá nên mới bị dính chặt vậy." Hùng gãi đầu, cười ngượng nghịu, bùn văng đầy cả mặt. "Qua tết về phải giảm cân thôi."
Bình luận