Chap 113: Tình Cũ Không Rủ Cũng...
Sau bữa tối, Hùng leo lên giường, vắt tay lên trán định chợp mắt, nhưng không hiểu sao cơn buồn ngủ chẳng đến. Anh nằm đó, nghe tiếng gió rít khe khẽ qua những khe cửa gỗ, tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn cây. Căn nhà rộng lớn này yên tĩnh đến mức khiến người ta có cảm giác lạc lõng.
Ở giường bên kia, Thiên cũng trằn trọc. Cậu ta không quen với sự tĩnh mịch đến đáng sợ này. Hết lăn qua lăn lại, cuối cùng, cậu bật dậy, khẽ kéo tấm chăn ra khỏi người rồi lặng lẽ mở cửa, bước ra ngoài.
Dưới ánh đèn lờ mờ, hành lang gỗ như kéo dài vô tận. Cậu men theo lối đi, đôi chân nhẹ nhàng đặt trên sàn, nhưng tiếng cọt kẹt vẫn vang lên trong đêm vắng. Cậu rùng mình khi có một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi biển mặn.
Rồi đột nhiên, một âm thanh lạ vang lên.
Là tiếng bước chân!
Thiên khựng lại, tim đập thình thịch. Cậu quay ngoắt đầu nhìn ra sau lưng, nhưng chỉ thấy bóng tối trải dài, nuốt trọn mọi thứ.
"Chắc là mình tưởng tượng..." Cậu lẩm bẩm, tự trấn an bản thân. Nhưng khi cậu vừa xoay người đi tiếp thì...
ẦM!
Cậu tông thẳng vào một vật gì đó cứng ngắc trước mặt.
"Aaa!"
Thiên ngã nhào ra đất, còn vật thể trước mặt cũng đổ sầm xuống, kéo theo một tiếng kêu thất thanh.
Lúc này cậu mới nhận ra mình vừa đâm sầm vào một cái thang lớn. Bà Bảy, người giúp việc già của nhà văn Thái Sơn, đang đứng trên thang thay bóng đèn, bị cú va chạm bất ngờ khiến bà té lăn ra sàn. Còn cái thang thì đổ ập xuống, rơi thẳng lên chân Thiên!
"Aaaaaa!!!"
Tiếng la thất thanh vang vọng khắp căn nhà.
Hùng bật dậy khỏi giường. Ngay khi nghe tiếng hét, anh lao ra ngoài, gần như đồng thời với nhà văn Thái Sơn. Cả hai vội chạy đến nơi phát ra âm thanh và thấy một cảnh tượng hỗn loạn:
Thiên nằm dưới sàn, ôm chân mặt nhăn nhó vì đau đớn. Bà Bảy cũng nằm cạnh đó, tay trái vẹo sang một góc bất thường, gương mặt tái mét.
Hùng lao tới đỡ Thiên dậy, còn ông Thái Sơn thì khoanh tay, mắt nheo lại nhìn hai kẻ gây chuyện.
"Cái quái gì đang diễn ra ở đây?" Giọng ông lạnh băng.
Thiên rên rỉ: "Tôi... tôi chỉ đi dạo thôi, rồi không biết sao..."
"Cậu đâm sầm vào cái thang, làm bà Bảy té ngã, rồi còn tự đè nát chân mình luôn. Đúng là thiên tài." Hùng thở dài.
Ông Thái Sơn bóp trán, cố gắng kiềm chế cơn giận. "Đưa họ tới bệnh viện ngay."
Thiên và bà Bảy đều bị gãy xương nặng. Vì chấn thương nghiêm trọng, cả hai phải chuyển vào đất liền để phẫu thuật.
Nghe tin, Nghĩa vội vàng đến bệnh viện xem tình hình, rồi lập tức lên tàu ra đảo. Cậu biết chắc nhà văn Thái Sơn sẽ không để yên chuyện này.
Y như rằng, khi Nghĩa vừa đặt chân đến, ông đã ngồi sẵn trong phòng khách, gương mặt sa sầm, ánh mắt đầy khó chịu. Hùng đứng khoanh tay bên cạnh, nét mặt cũng chẳng vui vẻ gì.
Bình luận